8 giờ tối hôm qua, ở một quán cà phê nhỏ trên phố Thiền Quang, mình có ngồi nói chuyện với Trinh-một HR kì cựu. Bọn mình nói về chuyện tuyển người.
Mình hỏi: "Nếu có hai ứng viên, một người có rất nhiều Certificates, một người từng làm nhiều năm ở một công ty nổi tiếng nhưng gần như không khoe chứng chỉ nào, Bạn chọn ai?"
Trinh trả lời ngay.
"Tôi sẽ chọn người thứ hai."
Mình khá bất ngờ nên hỏi tiếp.
"Vì sao? Chẳng phải Certificates đã chứng minh năng lực ứng viên rồi, sao lại loại họ?"
Trinh cười nhẹ.
"Certificates chỉ chứng minh họ từng vượt qua một tiêu chuẩn. Cái tôi muốn biết hơn là họ đã được rèn trong môi trường nào. Một người làm nhiều năm ở một tổ chức có kỷ luật thường mang theo cả cách suy nghĩ, cách review code, cách quản lý rủi ro và cách ra quyết định. Mấy thứ đó mới là quan trọng."
Câu nói đó làm mình nhớ đến việc Newton Protocol được phát triển bởi Magic Labs.
Ban đầu mình nghĩ giá trị lớn nhất của mối liên hệ này nằm ở thương hiệu.
Nhưng càng tìm hiểu, mình càng thấy có lẽ nó nằm ở một thứ khác.
Magic Labs sở hữu những Certificates như SOC 2 Type II, ISO 27001, GDPR và CCPA.
Về mặt pháp lý và kỹ thuật, những Certificates này gần như không thể được chuyển giao sang một Decentralized Protocol như Newton.
Điều thực sự có thể được mang sang không phải các Certificates.
Mà là tư duy đã tạo ra chúng.
SOC 2 Type II phản ánh khả năng duy trì Internal Controls một cách nhất quán.
ISO 27001 biến Risk Management thành một phần của Software Development Lifecycle.
Còn GDPR và CCPA buộc một tổ chức phải mặc định rằng User Data thuộc về người dùng và mọi Access đều cần có giới hạn rõ ràng.
Theo mình, những tiêu chuẩn đó không chỉ tạo ra một sản phẩm.
Chúng tạo ra Engineering Discipline.
Và khi một đội ngũ đã vận hành nhiều năm dưới Engineering Discipline đó tiếp tục phát triển Newton Protocol, mình nghĩ rằng điều được mang sang không phải là các Certificates, mà là chính cách đội ngũ nhìn nhận về chất lượng, rủi ro và trách nhiệm.
Theo thời gian, Engineering Discipline dần trở thành Organizational Memory.
Rồi từ Organizational Memory, nó tiếp tục tiến hóa thành Institutional DNA.
Điều mình thấy thú vị là Institutional DNA hiếm khi chỉ ảnh hưởng đến chất lượng của một dòng code.
Nó bắt đầu ảnh hưởng đến chất lượng của mọi quyết định.
Một tổ chức có thể chọn đi nhanh hay đi chậm.
Có thể chọn tối ưu tốc độ hay ưu tiên độ an toàn.
Có thể chọn sửa sau khi xảy ra sự cố, hoặc đầu tư nhiều hơn để ngăn sự cố ngay từ đầu.
Những lựa chọn đó hiếm khi được quyết định bởi một framework hay một ngôn ngữ lập trình.
Chúng được quyết định bởi Institutional DNA.
Lúc này, lợi thế dài hạn của Newton Protocol có lẽ không nằm ở việc sở hữu một công nghệ mà đối thủ không thể sao chép.
Mà nằm ở việc mỗi quyết định kiến trúc trong nhiều năm tới đều có thể được định hình bởi cùng một Institutional DNA đã được hình thành từ trước.
Đó cũng là thứ mình muốn quan sát nhất.
Không phải Newton Protocol có xây nhanh hơn hay nhiều tính năng hơn.
Mà là khi phải đánh đổi giữa tăng trưởng và kỷ luật kỹ thuật, Institutional DNA đó sẽ khiến
@NewtonProtocol đưa ra những lựa chọn khác gì so với phần còn lại của thị trường.
$VANRY $LAB $NEWT #Newt