Nó đã xảy ra ở một nơi bình thường nhất.

Tôi đang mua một cuốn sổ từ một cửa hàng văn phòng phẩm trong khu phố thì người thu ngân đưa cho tôi tờ biên lai và nói: "Cất cái này lại. Anh sẽ cần nó nếu có chuyện gì đó xảy ra."

Hoạt động thương mại chưa bao giờ có thể mở rộng vì mọi người bán đều đáng tin.

Nó mở rộng được vì mọi giao dịch đều để lại bằng chứng mà bất kỳ ai cũng có thể kiểm chứng sau này.

Biên lai khiến việc bán lẻ có thể diễn ra giữa những người lạ.

Hóa đơn cho phép các doanh nghiệp đối chiếu giá trị giữa các tổ chức.

Chip RFID khiến tính xác thực có thể đi cùng sản phẩm, thay vì phụ thuộc vào việc sản phẩm đó đang nằm trong tay ai.

Mỗi bước tiến lớn trong thương mại đều làm giảm lượng niềm tin mà con người phải giả định.

@OpenGradient applies áp dụng cùng một nguyên tắc cho thương mại mang tính tác nhân.

Sớm thôi, họ sẽ thương lượng hợp đồng, phê duyệt thanh toán, phối hợp chuỗi cung ứng và thực hiện giao dịch thay cho chúng ta. Lúc đó, trí tuệ sẽ không còn là nút thắt cổ chai.

Khả năng kiểm chứng sẽ là.

Thị trường không thể mở rộng vì mọi quyết định đều đúng. Thị trường mở rộng vì các quyết định quan trọng có thể được kiểm chứng.

Đó là giả định mà Opengradient bắt đầu từ: bằng chứng và sự xác nhận (attestations) trở thành hạ tầng thương mại thay vì chỉ là các tính năng bảo mật tùy chọn.

Cũng như biên lai đã trở thành một phần trong mọi giao dịch bán lẻ, thì mọi hành động AI quan trọng đều có thể tạo ra bằng chứng để bất kỳ ai cũng có thể tự mình kiểm chứng.

Đặt theo cách này, bằng chứng không phải là làm AI thông minh hơn.

Mà là làm cho thương mại tự động có thể diễn ra.

Mỗi thời đại của thương mại đều để lại phía sau một dạng bằng chứng riêng.

Biên lai đã định nghĩa bán lẻ. Hóa đơn đã định nghĩa hoạt động kinh doanh. RFID đã củng cố tính xác thực. Bằng chứng có thể sẽ định nghĩa thương mại mang tính tác nhân. Đó là tương lai mà OpenGradient đang hướng tới.
#OPG $OPG $BILL $BAS