$WAL @Walrus 🦭/acc #walrus Bối cảnh, mình từng ở trong một hệ thống dữ liệu mà tiếng chuông cảnh báo gần như không bao giờ tắt, CPU nhảy múa theo giờ cao điểm, queue lúc dài lúc ngắn, job ETL chạy lại nhiều lần, dashboard trễ số, đội vận hành thì quen với cảm giác vừa mở mắt đã phải nhìn log. Vấn đề không nằm ở việc chúng ta thiếu người giỏi, mà nằm ở chỗ lớp lưu trữ và luồng dữ liệu không theo kịp tốc độ tăng trưởng, dữ liệu đến từ nhiều nguồn, nhiều định dạng, nhiều nhịp cập nhật, khi khối lượng tăng lên thì mọi sai lệch nhỏ đều biến thành sự cố lớn.
Triệu chứng, cảnh báo đến từ đủ nơi, latency tăng, timeout tăng, retry tăng, chi phí tăng, và điều tệ nhất là niềm tin giảm. Mỗi lần có báo động, phản xạ tự nhiên là scale tài nguyên hoặc tạm tắt một phần pipeline, nhưng đó chỉ là giảm đau, không phải chữa gốc. Mình nhận ra phần lõi của câu chuyện là độ ổn định của pipeline phụ thuộc mạnh vào khả năng lưu và lấy dữ liệu một cách nhất quán, khi lưu trữ chậm hoặc không ổn định thì compute dù mạnh cũng phải chờ, và chỉ cần một mắt xích tắc là cả chuỗi phản ứng dây chuyền.
Chẩn đoán, mình bắt đầu đo lại mọi thứ theo đường đi của dữ liệu, từ lúc ingest, lúc transform, lúc serve, và mình thấy thời gian bị mất nhiều nhất không phải ở transform, mà ở đọc ghi, phân mảnh file, và những lần truy xuất lặp lại do job phải chạy lại. Ở tầng vận hành, điều này biến thành cảnh báo liên tục, vì hệ thống bị kéo căng và không có khoảng đệm, đặc biệt khi có đợt tăng tải bất thường. Mình tự hỏi, nếu có một nền tảng lưu trữ được thiết kế để chịu tải lớn, phân phối truy cập tốt hơn, và mở rộng mượt hơn, liệu pipeline có thể thở được không.
Giải pháp, trong case này, Walrus được đưa vào như một cách thay đổi nền móng thay vì tiếp tục vá lỗi trên bề mặt. Mục tiêu không phải là làm cho mọi thứ nhanh hơn bằng mọi giá, mà là làm cho luồng dữ liệu ổn định, dự đoán được, và ít biến động hơn khi tăng tải. Khi lưu trữ đáp ứng đều, các job giảm số lần retry, lịch chạy ổn định hơn, và quan trọng là các chỉ số vận hành bắt đầu bớt gai. Mình cũng thay đổi cách tổ chức pipeline, ưu tiên idempotent, giảm phụ thuộc chồng chéo, và chuẩn hóa điểm lưu trung gian, để nếu có sự cố thì khoanh vùng được nhanh và phục hồi có trật tự.
Kết quả vận hành, điều mình thấy rõ nhất không chỉ là biểu đồ latency đẹp hơn, mà là nhịp làm việc của đội thay đổi. Cảnh báo giảm, nhưng quan trọng hơn là cảnh báo trở nên có ý nghĩa, không còn kiểu đỏ rực vì những dao động nhỏ. Khi pipeline chạy êm, đội vận hành có thời gian làm việc chủ động, tối ưu quan sát, viết runbook, và cải thiện chất lượng dữ liệu, thay vì chạy theo sự cố. Chi phí cũng dễ kiểm soát hơn, vì mở rộng không còn theo kiểu phản xạ, mà theo kế hoạch và theo nhu cầu thật.
Bài học, mình rút ra rằng muốn vận hành êm, phải bắt đầu từ nơi dữ liệu đi qua nhiều nhất, đó là lưu trữ và truy xuất. Walrus trong case này đóng vai trò làm nền ổn định, để phần còn lại của hệ thống vận hành theo một nhịp đều. Bạn có đang sống trong một hệ thống mà cảnh báo nhiều đến mức bạn không còn tin vào cảnh báo nữa không. Nếu ngày mai dữ liệu tăng gấp đôi, pipeline của bạn sẽ chạy mượt hơn hay sẽ kéo cả đội vào một đêm dài. Bạn muốn tiếp tục chữa cháy, hay muốn xây một nền để vận hành thật sự êm.