Mắt bạn xót đi, đồng hồ chỉ 1:15 sáng, và bạn có một cuộc họp quan trọng trong chưa đầy bảy giờ. Thế nhưng, ngón cái của bạn vẫn tiếp tục lướt lên, kéo thêm những bài đăng mới xuất hiện trong một vòng lặp như không có hồi kết. Bạn muốn được ngủ, cơ thể thì kiệt sức, nhưng tay bạn lại không chịu hợp tác. Sự ngắt kết nối khó chịu này không phải là một sự thất bại đơn giản về ý chí hay một khiếm khuyết cá nhân; đó là kết quả có thể dự đoán được của những hệ thống tương tác được thiết kế cẩn thận để khai thác các điểm yếu sâu nhất của sinh học con người.
Để hiểu vì sao chúng ta bị mắc kẹt trong những vòng lặp vô tận này, phải nhìn vào dopamine—một chất dẫn truyền thần kinh thường bị hiểu nhầm như là “hóa chất của niềm vui”. Trên thực tế, dopamine là hóa chất của sự mong đợi và tìm kiếm. Nó không tràn ngập não bạn khi bạn đạt được điều mình muốn; nó bùng lên khi bạn sắp nhận được điều bạn muốn, thúc đẩy động lực để đi tìm phần thưởng.