Chồi ngô đồng khẽ rơi, sương mỏng nhẹ nhàng; một chiếc lá bay đến báo hiệu đầu thu.
Nóng bức theo mây nghìn dặm tan đi, gió mát cùng trăng tròn trôi trên dòng nước bến dài.
Tiếng ve dần lắng trong khoảng núi trống tĩnh, bóng nhạn mới nổi lên khoảng trời xanh thẳm.
Không cần lớp sương dày thúc giục lúc cuối năm; chỉ một chiếc phong lá đã hóa giải nỗi sầu giữa nhân gian.