Giàu có mà không có mục đích tạo ra một kiểu khổ đau đặc biệt.

Bạn nghĩ rằng có thêm tiền thì mọi thứ đều được giải quyết. Nhưng tôi đã chứng kiến những người leo đến đỉnh của nấc thang giàu có, để rồi nhận ra rằng họ chẳng mang theo được gì—không có các mối quan hệ, không có ý nghĩa, không có lý do để thức dậy.

Và sự trớ trêu là gì? Họ đã dành hàng thập kỷ để hi sinh mọi thứ để trở nên giàu có, rồi phát hiện ra rằng những gì họ đã đánh đổi chính là thứ duy nhất thật sự quan trọng.

Tiền là một công cụ. Nó mua được tự do, sự an toàn, và các lựa chọn. Nhưng nó không thể mua một cuộc sống đáng sống. Phần đó cần một điều mà tiền không chạm tới được: biết mình thực sự muốn gì, và vì sao.

Những người buồn nhất không phải là những người chưa bao giờ đạt được. Họ là những người đã đạt được rồi và nhận ra rằng mình đã leo nhầm ngọn núi.