@BabylonLabs_io
Tôi cứ nghĩ cơ chế “slashing” của Babylon chủ yếu là để bắt một validator làm điều gì đó sai.
Sau đó tôi bắt đầu xem xét thực tế là chuyện gì xảy ra khi một Finality Provider ký hai khối xung đột.
Chính tại đó thiết kế trở nên thú vị hơn đối với tôi.
Babylon sử dụng một thứ gọi là Chữ ký Một lần Có thể Trích xuất (Extractable One-Time Signature), hay EOTS.
Ý tưởng cốt lõi nghe có vẻ gần như ngược lại lúc đầu.
Một Finality Provider cam kết một dữ liệu ngẫu nhiên trước khi ký.
Nếu sau đó họ dùng cùng dữ liệu ngẫu nhiên đó để ký hai khối khác nhau ở cùng một độ cao, hệ thống có thể trích xuất khóa riêng EOTS của họ.
Vì vậy việc ký đôi không chỉ là bằng chứng rằng đã có điều gì đó sai xảy ra.
Chính sai lầm đó có thể lộ ra khóa bí mật khiến hậu quả trở nên có thể.
Điều đó khiến tôi phải suy nghĩ lại ý nghĩa của “slashing” ở đây.
Trước đó tôi hình dung nó như là:
Ai đó phát hiện hành vi xấu → ai đó quyết định trừng phạt nó.
Nhưng càng tìm hiểu về EOTS, tôi càng thấy một mối quan hệ khác.
Các quy tắc ký được thiết kế sao cho một hành vi xung đột nào đó tạo ra một hệ quả mật mã.
Và đó là phần mà tôi chưa thực sự đánh giá cao.
Câu hỏi thú vị không chỉ là:
“Babylon phát hiện một Finality Provider không trung thực như thế nào?”
Mà là:
“Khi nhà cung cấp đó chứng minh rằng họ đã vi phạm các quy tắc, điều gì xảy ra với khóa mật mã?”
Đối với tôi, đây mới là một thiết kế thú vị hơn nhiều.
Bởi vì Babylon không chỉ cố gắng nói với các validator rằng “đừng ký đôi”.
Nó đang tạo ra một hệ thống trong đó hành động ký đôi có thể trở thành một phần của cơ chế giúp việc slashing trở nên khả thi.
Và bây giờ tôi tự hỏi:
Cơ chế slashing mạnh nhất là cơ chế trừng phạt hành vi xấu—hay là cơ chế mà chính hành vi xấu đó tạo ra bằng chứng cần thiết để trừng phạt nó?
@BabylonLabs_io
#baby $BABY
Tôi cứ nghĩ cơ chế “slashing” của Babylon chủ yếu là để bắt một validator làm điều gì đó sai.
Sau đó tôi bắt đầu xem xét thực tế là chuyện gì xảy ra khi một Finality Provider ký hai khối xung đột.
Chính tại đó thiết kế trở nên thú vị hơn đối với tôi.
Babylon sử dụng một thứ gọi là Chữ ký Một lần Có thể Trích xuất (Extractable One-Time Signature), hay EOTS.
Ý tưởng cốt lõi nghe có vẻ gần như ngược lại lúc đầu.
Một Finality Provider cam kết một dữ liệu ngẫu nhiên trước khi ký.
Nếu sau đó họ dùng cùng dữ liệu ngẫu nhiên đó để ký hai khối khác nhau ở cùng một độ cao, hệ thống có thể trích xuất khóa riêng EOTS của họ.
Vì vậy việc ký đôi không chỉ là bằng chứng rằng đã có điều gì đó sai xảy ra.
Chính sai lầm đó có thể lộ ra khóa bí mật khiến hậu quả trở nên có thể.
Điều đó khiến tôi phải suy nghĩ lại ý nghĩa của “slashing” ở đây.
Trước đó tôi hình dung nó như là:
Ai đó phát hiện hành vi xấu → ai đó quyết định trừng phạt nó.
Nhưng càng tìm hiểu về EOTS, tôi càng thấy một mối quan hệ khác.
Các quy tắc ký được thiết kế sao cho một hành vi xung đột nào đó tạo ra một hệ quả mật mã.
Và đó là phần mà tôi chưa thực sự đánh giá cao.
Câu hỏi thú vị không chỉ là:
“Babylon phát hiện một Finality Provider không trung thực như thế nào?”
Mà là:
“Khi nhà cung cấp đó chứng minh rằng họ đã vi phạm các quy tắc, điều gì xảy ra với khóa mật mã?”
Đối với tôi, đây mới là một thiết kế thú vị hơn nhiều.
Bởi vì Babylon không chỉ cố gắng nói với các validator rằng “đừng ký đôi”.
Nó đang tạo ra một hệ thống trong đó hành động ký đôi có thể trở thành một phần của cơ chế giúp việc slashing trở nên khả thi.
Và bây giờ tôi tự hỏi:
Cơ chế slashing mạnh nhất là cơ chế trừng phạt hành vi xấu—hay là cơ chế mà chính hành vi xấu đó tạo ra bằng chứng cần thiết để trừng phạt nó?
@BabylonLabs_io
#baby $BABY
