Tôi nhớ đã đọc về một người đàn ông trẻ tuổi qua đời khi mới 32 tuổi vào tháng 6 năm 323 TCN.

Tên ông là Alexander Đại đế.

Sử sách ghi lại rằng khi ông đang tiến gần cái chết, ông đã đưa cho các tướng lĩnh của mình ba chỉ dẫn hết sức khác thường. Thứ nhất, ông yêu cầu chỉ có các thầy thuốc của mình được khiêng thi hài của ông. Thứ hai, ông dặn rằng toàn bộ của cải mà ông đã tích lũy được phải được rải dọc theo con đường nơi thi thể của ông sẽ được đưa đi an táng. Thứ ba, ông yêu cầu được chôn cất với hai tay dang rộng.

Các tướng của ông đã ngạc nhiên và hỏi vì sao ông lại đưa ra những chỉ dẫn kỳ lạ như vậy.

Alexander giải thích rằng mệnh lệnh thứ nhất nhằm cho thế giới thấy rằng khi cái chết đến, ngay cả những bác sĩ giỏi nhất cũng không thể ngăn cản. Điều thứ hai là để nhắc nhở nhân loại rằng mọi của cải chúng ta bỏ cả đời để tích lũy cuối cùng sẽ mất đi giá trị đối với chúng ta khi thời gian trên cõi đời của ta kết thúc. Điều thứ ba là để chứng minh rằng cũng như ông bước vào thế giới khi tay trắng, ông sẽ rời đi với hai bàn tay trắng.

Bài học của câu chuyện thật đơn giản: giá trị đích thực của cuộc sống không được đo bằng khối của cải ta tích lũy hay quyền lực ta nắm giữ, mà được đo bằng việc ta sử dụng những gì mình có để tạo ra sự khác biệt tích cực trong cuộc sống của người khác.

Trong khi chúng ta còn ở đây, hãy dùng thời gian, nguồn lực, kiến thức, ảnh hưởng và cơ hội của mình để làm điều tốt, phụng sự nhân loại và để lại cho thế giới tốt đẹp hơn so với lúc chúng ta tìm thấy nó.