Tôi cứ suy nghĩ về Newton Protocol vì ý tưởng nghe có vẻ thông minh ngay từ đầu.

Một thị trường cho tác nhân (agent) nơi các nhà vận hành không thể chỉ xuất hiện với một danh tiếng đẹp đẽ, họ phải đặt thật sự tài sản thế chấp cho công việc của mình. Cái này trông gọn gàng. Nghe nghiêm túc.

Nhưng thị trường đã dạy tôi phải cảnh giác khi một câu chuyện nghe quá bóng bẩy. Tài sản thế chấp không chỉ là niềm tin. Nó là áp lực. Nó có nghĩa là sai sót có thể trở nên tốn kém rất nhanh. Và tôi cứ tự hỏi rốt cuộc ai là người đang chi trả cho tất cả những điều này, có bao nhiêu doanh thu thực sự, điều gì sẽ xảy ra khi các đợt mở khóa (unlock) đến, và liệu nhu cầu có đủ mạnh khi cơn sốt AI hạ nhiệt hay không.

Phiên bản hào nhoáng nói rằng điều này giúp các tác nhân đáng tin cậy hơn. Phiên bản u tối lại nói rằng nó biến mọi quyết định tệ thành một cái bẫy thanh lý nhỏ. Danh tiếng thì quá mềm. Thế chấp có thể là lưỡi dao được giấu bên trong lời hứa.

#Newt @NewtonProtocol $NEWT