Mỗi chu kỳ đều có một thứ bị khai thác.

Ngày xưa là sức lao động.
Sau đó là dữ liệu người dùng.
Giờ tới lượt AI.

Khác ở chỗ lần này, thứ bị khai thác không phải vàng, dầu mỏ hay điện năng.

Mà là chính chúng ta.

Cách bạn nói chuyện.
Cách bạn suy nghĩ.
Cách bạn tranh luận.
Cách bạn kể một câu chuyện, pha một trò đùa hay thậm chí là một lần nổi nóng vô nghĩa trên mạng.

Tất cả đều trở thành nguyên liệu cho AI.

Nghe hơi cay, nhưng phần lớn chúng ta đang ngày ngày đổ thêm than vào lò phản ứng của những cỗ máy nghìn tỷ đô mà chẳng được hỏi ý kiến.

Mỗi comment là một viên gạch.
Mỗi bài đăng là một xẻng nhiên liệu.
Mỗi tương tác là một giọt máu dữ liệu.

Rồi AI lớn dần.
Định giá tăng dần.
Nhà đầu tư giàu dần.

Còn người tạo ra nguyên liệu?

Vẫn ngồi nhìn biểu đồ và copium về một tương lai tốt đẹp hơn.

Có lẽ đó là lý do OpenLedger khiến tôi thấy thú vị.

Không phải vì nó hứa hẹn cách mạng AI.
Crypto đã nghe quá nhiều lời hứa rồi.

Mà vì nó đang cố giải quyết một câu hỏi rất khó chịu:

Nếu AI được xây từ dữ liệu của hàng triệu con người, tại sao giá trị cuối cùng lại chỉ thuộc về một nhóm rất nhỏ?

Ý tưởng của OpenLedger nghe vừa hợp lý vừa nổi loạn.

AI đang biến con người thành nguyên liệu.

Còn OpenLedger muốn biến chính những nguyên liệu đó thành cổ đông.

Nghe điên thật.

Nhưng nếu kỷ nguyên AI được xây trên trí tuệ tập thể của nhân loại, thì có lẽ thứ điên hơn lại là việc chúng ta tiếp tục làm công miễn phí và gọi đó là tiến bộ.

@OpenLedger #OpenLedger $OPEN